Có thể nào ôm hụt?
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Một buổi ve sầu nghe mênh mang Giật mình tôi chữa lại hành trang Đường dài xe vội qua xứ lạ Lại thấy cây nghiêng hàng nối hàng Chênh vênh hòn đá, liêu xiêu gió Ngỡ lạc hồn mình đến cõi mơ Từ bụng yêu cô mà tôi khổ Lang thang ngựa sắt với mong chờ Một cái ôm kia mà cũng hụt Hay là cô nghĩ chuyện đâu đâu? Ra về tôi viết bài thơ dại Rằng chắc tôi đây cũng vướng sầu! Nhưng rồi vang tiếng chuông điện thoại Đầu dây cô gái nói giọng yêu Và tôi hứa hẹn rồi sẽ đến Một bữa không lâu chắc buổi chiều Dù xa hơn trăm cây số đó Nhưng lòng đẫm mật muốn cùng cô Hai dây tình ái so dây mộng Để trỗi nên câu đến muôn giờ Tình yêu cũng lạ là keo ấy Cứ dính lại rồi khó thể bay Cô cầm tay tôi mà ve vuốt Tôi vội hôn cô và tỏ bày Duyên đến sinh nên cây ước nguyện Hai người chung một đắp cung tiên Ngõ vắng nhà quê nay bỗng rộ Vì tôi sắp sửa đón vợ hiền Thuở lúc mới quen cô mời trà Trong vòng bao gái rất lạ xa Chưa hề có ý cùng tôi ấy Là chuyện trăm năm, sống thật thà Lòng vắng, tình lên, xuân cũng lên Tôi giờ lặng lẽ thích gọi tên Một loài cỏ mọc nơi rừng núi Có nét hoa lan thật dáng hiền! Những ngày tôi vắng, cô tương tư Cũng mà điệu nghệ mấy bài thơ Ý rằng mai mốt nên duyên nợ Hai đứa không xa dẫu một giờ Rồi tự than thân loài hoa dại Chưa hề âu yếm với con trai Nên tôi yên dạ mà xin cưới Cho thoả mong mơ với những ngày Vừa đêm hôn lễ giấc nồng sao Tôi hỏi người trăng mặt má đào Lần này có thể nào ôm hụt “Em” chạy nơi nào, tôi níu sau? Hoa cười rất trẻ mùi hương ngọc Như rải từng li của ái tình Mà nghe ngan ngát mà khin khít Mật ngọt tàng ong của gái trinh.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào