Có một mùa xuân
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Vương Trọng
Đăng bởi Admin
vào 17/03/2026 09:59
Có một mùa xuân Tô Thị thôi nhìn trời đăm đăm Nàng cúi nhìn đứa con bé bỏng Đứa con tay nàng bế ẵm Giữa bão bùng, rét cắt, nắng chang chang Đứa trẻ ngàn năm vẫn là trẻ nhỏ Nàng rùng mình thân đá: - Lỗi ta chăng? Mây trắng từ cửa động Tam Thanh Vắt lên vai như chiếc khăn voan Vẫn khăn che cho nàng khỏi lạnh Bởi ý nghĩ một lần chợt đến: Con của ta chẳng thể trưởng thành! Bởi vì ta chỉ nghĩ đến người chồng Biền biệt đi không trở lại Quên đứa con phải ngàn năm đày ải Thân đá lạnh lùng, mỏm núi chênh vênh. Có một mùa xuân Tô Thị thôi nhìn đăm đăm Nàng cúi nhìn con Rồi trông về làng cũ...
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào