Có một đường long não
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Lâm Thị Mỹ Dạ
Đăng bởi Admin
vào 17/03/2026 09:12
Những lúc lòng buồn khổ Ta thường đến bên người Ơi những vòm long não Thiên đường xanh của tôi Sáng tròn bao phiến lá Cây gieo ngọc lên trời Gió từng chùm buông thả Thầm thì về xa xôi Tôi đi dưới hàng cây Biết mình không còn bé Cây cao lên mỗi ngày Như tôi không còn trẻ Tiếc nuối rồi cũng thế Lá vàng ư? sẽ rơi Lá vàng như cánh cửa Khép đất xa cách trời! Mà hương thơm long não Dẫu đi xa nơi nào Vẫn về trong giấc ngủ Như một niềm khát khao Có một đường long não Nên xa Huế không đành Có một đường long não Nên nỗi buồn biếc xanh!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào