00.00
Đăng bởi Admin vào 16/03/2026 19:32

Có khi nào Giữa mặt trời hừng đông còn nhá nhem cơn ngái ngủ, Những con đường ngực trần co ro trong cái rét vào thu, Em có thấy ta trong hơi sương như chính ta đang hiện hữu, Trong tim em, dù một thoáng mơ hồ. Có khi nào Giữa vệt nắng mong manh của buổi chiều chưa phai màu buồn tím, Từng lớp người hối hả kiếm bình yên sau con dốc nhọc nhằn, Em có tìm ta còn đang mãi mê rong chơi miền vô định, Của một ngày, bụi trần chưa hoá đá trăm năm. Có khi nào Giữa bóng đêm thật sâu đang bao trùm khung ký ức, Những vì sao lao mình chụp lấy chút hy vọng xa xôi, Em có gặp ta từ hư vô về nhẹ tay đánh thức, Giấc mơ em, thánh thiện bước vào đời.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào