Cô hàng bông cỏ
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Kiên Giang
Năm ngoái cùng sang đò Rạch Miễu Sánh vai qua "bắc" dưới trăng tà; Nắm tay xuống bến như đôi trẻ Chờ đợi nôn nao phút tới nhà. Gió thổi, thổi tung đôi mái tóc Em choàng khăn lụa, kiểu choàng hầu. Gió không hôn được làn da mộng, Em đứng nhìn trăng như khẩn cầu. Lúc đến giáo đường trong lễ nhứt Trăng sao vũ trụ chứng tình duyên; Thoáng nhìn nhân dáng như tơ liễu Hồn mộng đan nhau lưới tóc huyền. Sợ em vấp ngã khi qua bến Anh nhẹ dìu em bước xuống đò. Em nắm tay anh như cố bám Trái tim thi sĩ, mối tình thơ. "Bắc" vừa tách bến, em cười nụ Chỉ rặng dừa khẽ bảo: "Bến Tre! Quê mẹ bên sông râm bóng mát Gốc dừa bám đất vững chân quê". Ngày thơ em gánh hàng bông cỏ Bán chợ Bang Tra khắp lối mòn Ai cũng khen nước da trắng mịn Cỏ dường quyến luyến gót chân thon. Về xứ, em mua thuốc Mỏ Cày Mua tôm nước bạc, rượu nồng cay. Đãi chồng chợ búa về quê vợ, Cát bụi đô thành bỏ lại đây. Lâu lâu về tỉnh đi đò máy Cùng thở gió sông, ngắm nắng hồng. Qua vịnh qua doi tìm bến mát Neo hồn Lý Bạch giữa dòng sông. Mùa cá tôm, hội hè sóng nước Thả thuyền đuổi bắt sóng trường giang. Sóng trôi, thuyền lướt theo không kịp Làm vỡ hào quang, nát mảnh trăng. Nửa đêm thuyền chở khẳm khoang trăng Chở tiếng chuông khuya, nhạc giáo đường. Khác đạo, trái tim cùng máu đỏ, Phật trời sẽ buộc mối tơ vương. Năm sau qua "bắc", lòng đơn chiếc Sao chuyến xe đò chạy quá nhanh Nuốt vội quãng đường đầy kỷ niệm Tóc xanh đã rối mộng xuân xanh. Đò máy Bang Tra ngày mấy chuyến Rước đưa hành khách lạ hay quen Còi tàu nức nở kinh cầu nguyện Như tiếng lòng anh tưởng nhớ em. Về xứ dừa xanh tìm kỷ niệm Lạnh lòng, lạnh gió, lạnh đường xe. Người xưa bỏ xứ lên đô thị Có thấu tình ta hỡi Bến Tre!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào