Cô giáo tôi và căn nhà ấy
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trần Ninh Hồ
Kính gửi cô giáo Trầm, bạn bè và các em Gần bốn chục năm qua Thi thoảng nó vẫn đến thăm cô “Cái thằng bé” có lúc cô cho uống, cho ăn Nhưng cũng có khi bận quá cô quên chẳng kịp mời gì Có lúc nó nói nhiều Có lúc nó im lặng Rồi đi Gần bốn chục năm qua Nó vẫn thường thăm cô vội vàng như thế Và những đứa con cô cùng trạc tuổi nó Lần lượt lớn lên Lần lượt rời nhà Hầu hết là đi xa Chỉ thảng hoặc về qua như gió thoảng Chỉ kịp nói với cô những chuyện vu vơ như... chẳng có chuyện gì! Thế rồi chú theo tuổi già bỏ cô đi trước Việc của cô vẫn là đóng mở những cánh cửa, mà hình như, chẳng để có ai ra, chẳng để có ai vào! Còn căn nhà thì vẫn cũ như chẳng thể cũ hơn sau đôi lần quẩn quanh tu sửa Cũng như cô, có đôi lần con cháu đón đi thăm hỏi đó đây rồi nó lại đưa về Chiến tranh vài mươi năm rồi qua Đói khổ vài mươi năm rồi qua Có đôi lần cô nghe “Thằng bé” thường đến thăm cô kia Và mấy đứa con cô Đã làm vài ba việc gì đó rất ầm ĩ, rất nổi tiếng Đến mức Có đứa được đâu đó tuyên dương Đến mức Có đứa bị bỏ tù Có đứa bị doạ bắt... Tiếng dữ Tiếng lành Cô nghe đấy. Rồi quên! Rồi quên! Rồi quên! Đúng là cô đã quên Như sau những nổi tiếng ầm ĩ gì đó kia, mọi sự lại như cũ Như bậc thềm, như cánh cửa, như căn nhà Như đã có lần Cô chợt nhận ra Trong mơ hồ lo lắng Tất cả lũ trẻ ấy Cũng sắp già Và có cũ Như cô?
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào