Cỏ ở thung xanh trên núi Tản Không hề có gió cũng đung đưa Ai yêu, không được yêu thương lại Hái cỏ ngầm đem đi bỏ bùa. Hẳn có bao người lên đến nơi Trăng non, cỏ ngát một phương trời Mỗi người chỉ được hái một lá Và bỏ riêng cho mỗi một người. Tôi cũng lên đây cũng sững sờ, Cũng toan xin cỏ một nhành tơ Đem về nhầm thả cho ai đó Hồi hộp đêm đêm thức đợi chờ. Một đêm, hai đêm, ba bốn đêm, Cỏ bùa tôi bỏ đã lên men, Cái đêm em đến trăng đưa lối, Cỏ lại bay về núi Tản Viên...

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào