Chuyện ông cần trục
Một số bài cùng tác giả
– Chị chổi tre– Câu chuyện một chiều xuân
– Đỗ đã ra hoa
– Đàn bồ chao
– Ai dậy sớm
Công trường xây dựng Mọc giữa cánh đồng Sắt thép, bê tông Ngổn ngang trăm thứ Xe tải loại bự Xịt khói, rú ga Lùi vào, xê ra: Tránh gấp! Tránh gấp! Bụng chở đầy ắp Sạn sỏi, đá dăm Dây cáp, xi măng Bê tông cốt sắt Có cạnh, có móc Nặng cỡ nghìn cân Rơi uỵch xuống sân Sóng soài, ngang bướng Lại qua bị vướng Nghẽn lối giao thông Riêng có một ông Tên là Cần trục Cổ dài cao vút Giống chú Cò nhang Qua lại hiên ngang Chăm lo trật tự Bê tông loại bự Nặng trịch ù lì Ông ta tức thì Gắp lên nhẹ bỗng! Thật quá kinh khủng! Thật là phi thường! Khoẻ vậy đâu nhường Thạch Sanh, Thánh Gióng Gắp xong nhanh chóng Đưa khối bê tông Lên giữa tầng không Dựng thành lớp lớp Tầng cao không ngớt Cao mãi thênh thang Trăm thứ ngổn ngang Đi vào nền nếp Vào khuôn vào phép Có lớp có lang Khoan nhặt, nhặt khoan Như vào điệu nhạc Bê tông linh hoạt Bỗng hoá có hồn Sắt thép dập dồn Vang lên sức sống Cửa nhà cao rộng Lần lượt mọc ra Lồng lộng nguy nga Giữa đồng xanh thắm Chẳng kịp đứng ngắm Nhà cửa vừa xây Cần trục đi ngay Đến xây nơi khác
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào