Chương VIII
Để sắm một cửa hàng nho nhỏ Tôi đã đổi bao nhiêu ngày hớn hở Mười tám đôi mươi Những má gọi những vườn cười chín tới Tôi đã sống những ngày lầm lũi Quên ngủ, quên ăn Mắt lõm sâu như huyệt chôn người chết Tôi đã chịu đau thương bất công nhọc mệt Tuổi thơ làm hại tuổi giời Mà nhiệm vụ tôi vẫn làm chưa trọn. Nước mắt vẫn mưa rơi Những đầu xanh vẫn bạc Những thành kiến Nghi ngờ Dốt nát Vẫn còn mạt sát con người Sao ta chưa biến được cung trăng thành chỗ ở Sao mới sáu, bảy mươi đời đã vội về già Đến bao giờ mới có những thanh niên trăm tuổi Ngâm ngùi thương ông Bành Tổ chết non Những bà mẹ vừa sinh con vừa hát Đau khổ bật thành tiếng cười Hòn đá bảo tôi Củ khoai bảo tôi Vân vân bảo tôi “Sao thơ anh chưa cho tôi nói chưa cho tôi làm người” Nợ chúa Chổm luân hồi mấy kiếp trả cho vơi * Vũ trụ ơi tha cho tôi Tất cả những gì thơ tôi chưa làm được Khi tắt thở mắt tôi đừng ai vuốt Còn gì buồn hơn màn đóng lại mục đời
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào