Chương 06
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Đặng Nguyệt Anh
Biết rằng bom đạn gian nan Xin cha mẹ con vào Nam tìm chồng Mưa chiều giăng trắng dòng sông Trũng sâu mắt mẹ lưng tròng lệ sa Rồi con đi quá là xa Trường Sơn con đã vượt xa trăm ngày Tuổi cao sức mẹ hao gầy Thương mẹ như chuối chín cây ngoài vườn Nhiều đêm trên đỉnh Trường Sơn Con nằm nghe những giọt buồn mẹ rơi Thương con mẹ trắng đêm rồi Lo trăm nỗi mẹ đứng ngồi không yên Giặc gieo bom đạn mọi miền Đêm ngày mẹ khấn Tổ Tiên Phật Trời Chắn làn đạn lạc bom rơi Chở che con mẹ đến nơi gặp chồng Mẹ ngồi tính mấy dòng sông Tính bao ngọn núi cách rừng con qua Xót con liễu yếu đào hoa Trường Sơn chiếc võng thay nhà bao đêm Đã hay chân cứng đá mềm Vẫn thương cơn sốt triền miên giữa rừng Đạn bom lùi lại sau lưng Một đi là quyết đến cùng mẹ ơi Chiều hè vui thật là vui Cao su lò nắng xanh trời Lộc Ninh Đi qua trăm thác nghìn ghềnh Gặp chồng con nghĩ là mình chiêm bao Giãi bày muôn nỗi thấp cao Sầu riêng Tố nữ xôn xao trĩu cành.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào