Không ai biết con người đã làm nên lịch sử Đánh thắng nhiều Tướng nhất xưa nay Trong cái lán giữa rừng mở chiếc khăn tay Lại có lúc mềm lòng như thi sỹ Đừng có hỏi vì sao ông lặng lẽ Vì sao ông hay cười Đất làm sao hiểu được lòng trời Trời sao biết đất vì sao trồi sụt Làng An Xá lũ trùm lên cả nóc Bao ngôi nhà chết sặc Chết sặc những con thuyền không có bến bờ neo Trước bao bức tường thành đã sụp đổ, đã chằng chịt dây leo Ta có biết vì sao Tướng Giáp Vẫn vẹn nguyên như cuối những buổi chiều Ngồi ăn cơm cùng Bác Chiếc khăn tay còn đây như lời nhắc… Để thắng được chính mình phải biết thắng nỗi đau Xa cũng là một cách để gần nhau Trong chiếc khăn có dáng người thanh lịch Hương hoa sữa đêm trăng, tà áo trắng Hà thành Có quả sấu chua, con chim nhỏ chuyền cành Có cả trời xanh trong mắt bão Trong chiếc khăn có dịu hiền thơm thảo Có bâng khuâng, day dứt, cả câu thề Buổi ra đi không biết có ngày về Chiếc khăn ủ ngàn cơn nóng lạnh Chiếc khăn chắp cho ông đôi cánh Như con thuyền xé lũ chở ông đi Trong chiếc khăn, còn có cả câu gì E ấp như lần đầu hò hẹn Nhìn chiếc khăn, giữa rừng ông gặp biển Bao nhiêu lời nhắn gửi cánh buồm nâu Đêm nay trong cái lán giữa rừng sâu Ông và chiếc khăn đang trò chuyện Chiếc khăn gợi bao nhiêu kỷ niệm Bao nhiêu là lưu luyến lúc chia tay Nhìn chiếc khăn, ông nhớ đến những ngày Rón rén cửa nhà thày, trước lớp An Xá mút mùa gió cát Đường đến trường đi bằng chiếc thuyền nan Đi bằng cơn gió Lào ràn rạt Mồ hôi đẫm cả khi đang ngồi quạt Củ khoai lùi trong cát toả mùi thơm Năm anh em, mỗi đứa một đường Chung một con đường ra với biển Nhưng biển ở đâu, cũng chưa ai biết đến Dù biển ngay trước mặt, vẫn ngày ngày… Trong cái lán giữa rừng mở chiếc khăn tay Lại nhớ chiếc khăn từng lau mặt Chậu nước giếng lắng lại toàn những cát Càng rửa như càng sạn những cọng rau Mẹ tướp táp mồ hôi bên ngọn đèn dầu Vá lành cho con trong rách nát Không có nổi chiếc khăn lau nước mắt Không có nổi chiếc khăn lau bụi cát Cát lấp Cát xô Cát lùa vào trong tóc Cát bay vào trong mắt Dụi đến đỏ trời, gió vẫn chang chang Nắng vẫn chang chang An Xá như mọi làng Nhưng khác lắm bao làng quê Lệ Thuỷ Đi trên cát rút chân không phải dễ Chắc gì ngay trước biển đã mênh mông Đêm nay trong cái lán giữa rừng, chỉ có mình ông Như Bác một mình đang sắp đến Mở chiếc khăn gấp vào bao chính kiến Tự nhắc mình không thẹn với người thương Có lúc ngỡ lạc đường Chiếc khăn là biển báo Chiếc khăn như một lời mách bảo Hãy lau đi cho sạch những tầm thường Hãy thơm như bồ kết vẫn toả hương Chiếc khăn là an ủi lúc cô đơn Là khe khẽ mỉm cười khi nghĩ lại Là lá cờ trên đỉnh núi Là cánh buồm trước những dòng sông Là ngọn đèn trước mặt Là báu vật Vì đây là chiếc khăn của người vợ hiền đưa cho ông từ buổi còn tầm vông mã tấu Chiếc khăn mà Bác đã từng khuyên: Chú nhớ giữ chiếc khăn này để khi đến Điện Biên Gói những cánh hoa ban mang về Hà Nội Chiếc khăn tay gói cả tấm lòng của người dân Việt Bắc Khi đặt vào trong đó mấy quả sung Giữa Thủ đô nhớ về thời trận mạc Chiếc khăn của một thời ta gặp Đường tới Điện Biên bao hò hẹn đi cùng… ...

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào