Chúa xuân nhớ mẹ
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Mẹ ơi, Tết đến xuân đang điểm Ở chốn xa xôi kiếp khổ sầu Chẳng được đi về thăm mấy giậu Mồng tơi, khóm trúc với hàng cau Nhìn mai viễn xứ nhớ quê hương Khuất bóng nhà ta bao nẻo đường Chợt thấy thèm ghê đòn bánh tét Hiên nhà bếp lửa khói đang sương Lũ trẻ nhà quê đã lớn rồi Năm nay chẳng gặp chắc sơn môi Cười cười, nói nói bên cha mẹ Quấn quýt vui tươi với mọi người Chắc mấy con chim còn ríu rít Chuyền nhau giòn giã rủ bay đôi Mà con vời vợi nào hay biết Nhắn gửi cây me trổ cả rồi Dạo trước xuân còn khẽ bướm ong Nay rằng ý vị kẻ theo chồng Bà con lối xóm phong thanh quá Những trẻ bây giờ có nhớ không? Mẹ nhớ mình con đất khách đây Im lìm lặng lẽ mắt khôn khuây Không lời trút hết tình trăng nước Ở vũng ao làng nhạc sóng say Rồi mùa lay lắt, mùa lay lắt Tóc mẹ nhiều sâu bạc phếch rồi Biết tết năm sau con có khá Về nhà lặt hết lá mai thôi Hạnh phúc còn xa hỡi chúa xuân! Dân nghèo tứ xứ biết sao gần Quanh năm chẳng đủ mùi manh áo Lỗi hẹn năm này mẹ chớ than!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào