00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 10:05

Ghế đá không em chiều chủ nhật Cỏ đã xanh xao một chỗ ngồi Hồn tôi đóng bụi chờ em tới Để rắc vào nhau chút tả tơi! Mà em như thể là chiếc lá Bay đi bàng bạc cả mùa thu Bỏ tôi chết đuối trong đôi mắt Ngóng theo trời đất cũng mịt mù. Vườn cũ hoang tàn như cổ tích Một lần thất lạc giữa cơn mơ Còn nghe lãng đãng hương con gái Thả xuống vai tôi rất tình cờ. Của thuở em chưa thành người lớn Mưa chiều chủ nhật ướt môi nhau Nụ hôn còn vướng quanh sợi tóc Ghế đá chờ em đã bạc đầu…

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào