Xưa thì chị. Nay thì em Phải duyên chồng vợ, nối thêm tơ hồng Được lúa, lúa đã gặt bông Được cải, cải đã chặt ngồng muối dưa Mặn mà cũng khác ngày xưa Bâng khuâng như chửa bao giờ bén duyên! Gần được ấm, xa được êm Biết thì ruộng hoá, cũng nên mùa màng Cái giần vục phải cái sàng Xui cho hai đứa nhỡ nhàng gặp nhau. Lá bùa từ thuở Mỵ Châu Lá bài Trọng Thuỷ còn đau đến giờ! Tình yêu một mất mười ngờ Khiến cho biển cứ khuất bờ trong nhau. Cái phận trước, cái duyên sau Nào ai tính được dài lâu với trời? Khi vui, muốn có một người Khi buồn muốn cả đất trời hoà chung. Đã từ hai mảnh tay không Kể chi mẹ ghẻ, con chung, chồng người? Dở dang suốt nửa cuộc đời Bỗng dưng gặp được một người thương nhau! Chị thản nhiên mối tình đầu Thản nhiên em nhận bã trầu về têm

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào