Hồi còn nhỏ mẹ dắt con chạy giặc Chạy ngược xuôi đã giáp nước, cùng đường Xa cách mấy cũng không ngoài tầm đạn Bởi chiến tranh đâu có chỗ an toàn. Nhưng lòng con thản nhiên đâu biết sợ Bên đời còn bóng mát mẹ che thân Dù lửa bom có hung tàn, man rợ Cũng đâu chia được bóng mẹ hình con. Lớn một chút, mẹ dắt con ra chợ Đưa vào trường để học nghĩa học nhân Tập viết mãi vẫn không tròn chữ: Mẹ Đến bao giờ con mới được nên thân! Đời dạy con những lọc lừa toan tính Đóng tàu vượt biển làm kiếp lưu dân Nhưng tính mãi vẫn không sao tính nổi Làm thế nào để dắt mẹ theo con! Xứ người đâu có chiến tranh giặc giã Sao lòng con vẫn không thấy an toàn Hay con đã mất rồi nơi êm ả Trong vòng tay ấm áp mẹ ôm con. Chiều nay nhìn mưa bay ngang đất lạ Lòng con nghe sao buồn quá, mẹ ơi Nước mắt mẹ đã đầy thêm biển cả Chờ con về để khóc một lần vui…

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào