Chợ Cái Mít
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Bảo Định Giang
Không tiếng chó sủa, không bóng người qua Đoàn người đi lặng lẽ, ánh trăng tà Bước nối bước nhìn những nhà bị đốt; Hơn trăm nhà nay chỉ còn máy cột Đứng lẻ loi đen xạm giữa trời xanh Những tường cao vôi gạch đổ tan tành Trong vôi gạch lửa còn âm ỉ cháy! Anh liên lạc giọng ngậm ngùi kể lại: (Đây anh! Chợ Cái Mít mới hôm nào Người ta vào tấp nập cảnh vui sao Giờ đã hoá bãi tha ma thiên cổ! Anh biết không, Tây nó vào ngay chợ Bắn giết người và tàn phá sạch trơn Các mẹ già gối mỏi khuỵu hai chân Bị Tây bắn quăng thây vào lửa cháy! Mấy em bé lạc loài không kịp chạy Chúng chặt đầu những tám đứa anh ơi! Anh thấy không trên một tháng nay rồi Lửa chưa tắt (như lòng chưa nguôi giận) Vạn giạ lúa phút giây thành tro xám Bao mồ hôi nước mắt của dân ta...) Bay nghe chăng lũ quỹ thực dân kia! Bay quen uống quen ăn trên thịt máu Vô nhân đạo!Loài bay vô nhân đạo! Đồng bào ta đau đớn đã nhiều rồi Biết bao người dù kiệt sức cùng hơi Vẫn bước tới, lao nhìn trong máu lửa Đừng hòng nữa, còn chi mong muốn nữa Quyết phen này đánh đuổi giặc xâm lăng Không cho bay thực hiện mộng tham tàn! Chợ Cái Mít qua những ngày cay đắng Sẽ vui tươi và đầm ấm ngày mai!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào