Chim hay người đau khổ?
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Con chim tình yêu ơi, vũ điệu với con tim! Giữa thi ca toàn trăng vàng và hoa hồng đỏ Cõi nhân sinh, nhân sinh Niềm vui và nỗi buồn tột đỉnh Linh hồn trắng xoá về đâu? Thơ em có gã ăn mày lép kẹp trơ xương Có tên cướp bóc xâm mình dữ tợn Có nàng đĩ uốn éo mình khoe mẽ dung nhan Người bắn nhau ì đùng như nhạc vỡ Và chiến tranh gầm rú đạn bay vèo Mới động đất hôm qua Mới sóng thần hôm qua Mới lũ lụt hôm qua Núi lửa giận phun trào cựa quậy Bọn trẻ con đói rách da đen, da vàng hốc hác tanh hôi Bọn sâu ăn rau của nhà nghèo, bác nông dân dùng thuốc xịt Những mùa màng thất thu Những con đường xe tải cày lên nát bấy Những hố tử thần chực chờ từng người hiến xác Ôi, bao lũ giặc trên đời xẻ da từng kiếp sống! Thượng Đế chậm quay về, tội ác càng hăng.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào