Chim di trú
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hà Văn Thuỳ
Một số bài cùng tác giả
– Sẽ chẳng bao giờ– Hoa ở vùng kho
– Viết cho em từ Đồng Tháp Mười
– Người chăn vịt
– Thời gian gom nhặt
Cánh en cuối cùng bay về phương Nam Ngược chiều gió Tôi về phương Bắc. Tôi trở về tổ nhỏ của tôi Với chim mái một năm ròng mong tôi Ba chim non suốt ngày ríu rít Tôi khoác chiếc áo bông to xù màu xanh Tôi quàng khăn giữ cho ấm ngực. Bầu trời xám mâu chì, cơn mưa dầm rả rích Ngày hanh rét ngọt Đêm lặng im Gió cuốn lá xạc xào Tôi nghe hồn tôi tan vào mây vào giá lạnh Tan hoà vào phương Bắc của tôi. Ở nơi này mùa xuân đến với tôi Không nơi nào mùa xuân đẹp thế Trong hơi ấm mưa phùn cây lúa lên xanh Và hoa nở. Nào hoa hồng, thược dược, lay ơn Và má hồng con gái Sắc hoa rực rỡ sao dưới trời thuỷ ngân Hương hoa thanh khiết sao trong gió dìu dịu mát. Từ giã mùa xuân tôi đi Mang theo tiếng chim mái gù Tiếng bầy chim non ríu rít Tôi mang theo hương hoa sắc hoa Và làn gió mát Tôi mang theo hồn phương Bắc của tôi Bay về nơi chói chang nắng trời Cánh mai vàng trước cửa chờ tôi!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào