00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 08:33

Tôi đứng nghiêng triền như dốc núi Tựa vào em nắng cũng chông chênh Để thấy mây đang lùa trong tóc Núi bạc đầu trên vai ngủ quên. Cho giấc mơ nhập hồn với bóng Vết tình đọng đậy dấu môi xưa Chỗ em bỏ lại tôi một nửa Lời hẹn hò cho biết tương tư! Như tiếng suối reo ngoài vực thẳm Còn thì thầm từ nỗi quạnh hiu Mà nghe giọt lệ dường như đã Nhỏ xuống mùa thu ướt lưng chiều. Dắt díu hồn tôi vào lối cỏ Cho dài thêm mỗi bước em đi Những phiến đá đè lên nhịp thở Núi trăm năm ngỡ mới dậy thì!

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào