Chiều cô đơn và cầu nguyện
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Tôi rõ Chúa là Đấng công bình Nhưng tôi hoàn toàn yếu đuối, xấu xa, bệnh tâm linh và thể xác Hãy đem sự vinh hiển Ngài rót trên mình tôi, tắm cho tôi khôn ngoan ra đứng hạng nhì Sa-lô-môn cũng được! Và ai tranh hạng nhì tôi sẽ nhường nốt Ngài ơi! Miễn là cho khôn ngoan đã đủ Ôi, rồi sẽ chiều nay, rồi sẽ chiều chiều! Ngài lại viếng thăm tôi như thời Cựu Ước Hay Ngài còn tại thế với các sứ đồ Ngài hãy đánh tan lòng tôi ra thành tro bụi và nước lã để quên cái hư không! Ngài cho tôi học lấy và làm theo điều nhơn đức Ngài Có phải tôi còn trẻ con học mót lời thánh nhân nên Ngài chưa chịu nhậm lời? Ôi, tôi đau khổ và kêu cầu danh Chúa! Đức Chúa Trời tôi ơi, sao lại lìa bỏ tôi? Tôi cảm giác như vậy, vì tôi chưa diện kiến Ngài, tôi đã quá tội lỗi và đầy gian manh không xứng được hào quang cao trọng Ngài vẫn thương, che chở từng Ngài Sao lòng tôi vẫn bảo Ngài bỏ mặc tôi giữa chợ đời đói rét mùa đông? Cái nỗi run sợ trong lòng tôi xin Ngài đốt bỏ! Có lúa gạo, rượu nho và bánh Xin tràn trề trên đời sống của tôi Cho tôi vững tin Ngài vẫn ở cạnh bên an ủi Ôi, chiều nay tôi lo lắng ngày mai, lo quá mức một trăm năm trong nháy mắt! Tham nghìn năm, triệu năm, tỉ năm trên dương thế Ngài chả bao giờ để ý đến tôi Tôi chỉ là con tép bé bỏng trong thềm nhà Ngài Cầu được bình an và hạnh phúc, Đấng lạ lùng ơi! Hỡi, đôi tai Ngài, hãy nghiêng xuống lắng nghe và đáp lời tôi nhé! Nhân danh Đức Chúa Giê-xu người Na-xa-rét. A-men!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào