Chiều chảy lửa
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Hồn tôi chết hạn đã từ lâu Cô đến làm thêm những giọt sầu Tương tư thành núi chiều chảy lửa Bốc hết niềm mơ lên nỗi đau Biển cô dào dạt mênh mông quá Tôi lại nhìn thôi muốn thật thà Mà đêm chưa nối thành tơ nguyệt Nên lỡ duyên rồi khoảng cách xa Và tôi chạy đến trong hư ảo Tìm nét môi ngoan áp má đào Trong mơ hai đứa xây thành ngọc Có suối đa tình róc rách sao! Rồi cô lơ lửng một làn mây Trong trắng yêu kiều kéo đến say Như là đổ rượu mê tới tắp Tôi ngửa trông lên uống vạn ngày Từ đấy cây xanh rừng thêm thú Loài chim thêm cặp hát quanh đời Cô ơi, tôi nhớ thương muôn thuở Như bảy mặt giời soi lối phơi.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào