Chị
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Vương Trọng
Hẹn một lần chờ đợi mấy ngàn ngày Anh đi biệt phương trời không trở lại Căn nhà rộng ngày lẻ loi mình chị Đêm thắp đèn cho bóng nữa thành đôi. Cũng cơm canh, bếp núc xoong nồi Mà vắng vẻ, âm thầm lặng lẽ Nhà hàng xóm thừa ồn ào tiếng trẻ Chị thiếu từng tiếng bát đũa va nhau. Bưởi chín vàng tự rụng xuống hiên sau Chua lắm vậy, chẳng thể nào ăn được Chị bác múi, một mình ngồi đếm hạt Xâu thành vòng như cái thuở xa xôi. Con Tắc Kè thương chị đơn côi Về chung sống dưới mái nhà tre nứa Tắc Kè đừng kêu lẻ nữa Nắng mưa chi cũng kêu chắn đỡ buồn! Sao mùa đông chẳng thấu nguồn cơn Cứ dằng dặc đêm dài rét buốt Đợi le lói chút nắng mềm tháng chạp Mắt chị nhìn hoa Cải vàng hoe. Người đi xa cuối năm những ai về Mà lối xóm râm ran lời chào hỏi Sao chị chẳng được làm người đón đợi Cổng mở hoài, chỉ có gió vào sân. Có cách gì cắt ngắn được thời gian Gói cất kỹ ngắn được chờ đợi Để chị được trở về mười tám tuổi Để trai làng có nơi hẹn mùa xuân
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào