Chạy qua miền ảo giác
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Lãm Thắng
Một số bài cùng tác giả
– Tin nhắn ngày tình yêu– Tháng tư về Quảng Trị
– Sao em không nhấc máy?
– Nhớ chi nhớ lạ!
– Về Huế đi anh
những cánh cò trắng muốt như những giọt trăng còn đọng lại bên tê sông tôi chạy trong mù sương tịch mịch và thở ra nỗi niềm sương khói dòng sông già nua tịch lặng con sóng buồn để lại những nếp nhăn một đời đục trong giữa đời trong đục có khúc ca nào lỗi nhịp phách Hương giang ai tắm dưới sông ai bồng con nước ai chém dòng sông gãy nhịp Tràng Tiền có một khối sầu tím ngắt Dữ Dã Viên tôi lướt qua bờ lau trắng xoá thấy con thuyền hấp hối bên sông ôi hoang vu là nơi trú ngụ cõi lòng đời bạc phếch trên đôi bàn tay trắng một ưu tư hoài thai đã mấy vạn ngày ai quét lá khô ai đốt lá xương thịt nào cháy khét buổi ban mai những tiếng chuông rỏ xuống buổi đầu ngày nhẹ nhàng hay đau đớn những lộc biếc lớn lên chờ giông bão những ngày nhú lên cho tờ lịch rụng rời ai khóc lên để chôn lấp nụ cười những cánh cò trắng trắng giữa mù sương trắng tôi chạy giữa hoang vu mất trắng cả cuộc người.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào