Lối mòn lẫn giữa ngàn xanh Chân len bạc đá vin cành cháu lên Cái cây chưa kịp biết tên Mùi hoa đâu đã mát êm, ngập ngừng Tiếng chim vẫn tiếng chim rừng Mà nghe thương biết bao chừng chim ơi! Đơn sơ hai mái lá gồi Bao năm chống chọi một trời nắng mưa Bốn bề phên nứa nhặt thưa Ngăn sao những đợt gió mùa nghiêng cây Mấp mô sàn lát tre gầy Chân trần - Thuở ấy không giầy, Bác đi Chạn thức ăn có những gì Rau rừng dăm ngọn, sắn ri một vài? Phải chăng mấy vụn củ mài Từng nuôi Bác những năm dài rừng sâu Mặt giường giát nứa thấp cao Có ê lưng Bác ngày đau, ngày lành? Bác ơi phiến đá gập ghềnh Mấy đêm Bác ngắm trăng chênh núi Hồng Để hồn thức với mênh mông Giấc mơ ôm trọn núi sông xa gần, Bác ơi thêm một mùa xuân Giang sơn tron vẹn, quây quần cháu con Từng đi muôn dặm Trường Sơn Mênh mông Đồng Tháp, xanh rờn U Minh Về đây nghe rõ tim mình Thiêng liêng mỗi bước gập ghềnh sàn tre Một nhà quê của trăm quê Năm mươi triệu khát khao về ghé thăm.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào