Chẳng đào, cũng chẳng dâu!
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Nhánh đào anh là cây cằn cỗi bị đày Nở bông hoa ra cho đời ngắm nghía Được dăm ngày Hay người giận rồi ngắt cánh bỏ đi Anh tự hỏi anh có phải là đào Hay là cành dâu cho biển đời mông mênh đe doạ Mùi thơm nào cũng tan biến cách vô duyên Có phải anh nhành đào cho ai người luân phiên mua bán Giữa cuộc người tính toán chuyện con buôn? Đào của anh chết rồi rơi vãi rụng Nát tan tành vội hoá kiếp đời dâu Anh cũng chấp nhận mình bưng bê ý nghĩ theo người Dẫu có lúc chẳng muốn làm người một ít Giá gì ta có cánh biết bay ngay Lìa tội ác cõi trần gian đầy hiểm hoạ Nhưng rồi em ơi, anh cũng chẳng đào, chẳng là dâu chi cả Anh là cái gì tồn tại giữa trần gian Cho bao nhiêu thế lực phủ đầu Không phải chiến tranh cũng là gian trá Xoá không còn một chút đỏ mảy may.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào