Cây sét đánh
Tôi không có gì để mà buồn Khi chẳng biết niềm vui ra sao nữa Đã từ lâu bị làm lạnh chiếc hôn Tôi còn giữ chút khả năng đau khổ Tôi chẳng có gì để mà vui Khi vây quanh là những nỗi buồn dằng dặc Đã từ lâu bị mất cắp nụ cười Tôi còn giữ chút tình yêu giăng mắc Tôi chúi mũi từ sáng đến đêm khuya Mồ hôi nào giọt to như hạt đậu Trong đớn đau xây xẩm đầm đìa Tôi hạnh phúc như một người hiến máu Có mỗi quả tim nhỏ bé yêu đời Tôi dâng trọn chẳng ngại ngần mặc cả Đắm đuối thế nhiều khi tôi được trả Bằng lạnh tanh hoang mạc của lòng người Người ta làm tội ác rất thản nhiên Và lương thiện như uống bia ăn chả Như trẻ con chơi trò trận giả Chẳng đứa nào tự giác nhận quân xanh. Tôi làm gì để mà... để mà tôi? Khéo cây vươn cao chỉ để cho sét đánh Nếu như thế, tôi nguyện làm cây sét đánh Chết trong tươi xanh và ương ngạnh tiếp đâm chồi
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào