Câu hò sông quê
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Vương Trọng
Bến Cung anh đến đang chiều Gặp sông mà vắng mái chèo đò ngang Sắc trời, mặt nước mênh mang Lặng ngồi trên cát nhìn sang đợi đò. Nghe thương một giọng ai hò Tưởng như lời của đôi bờ nhớ nhau Tiếng “ơ” cong mấy nhịp cầu Dòng sông hẹp lại trong câu mái nhì Đò còn bờ nớ chưa đi Cong cong như một nét mi xa vời Thêm câu hò nữa tới nơi Nôn nao khách quá ơi lời đò đưa! Dân gian chín đợi mười chờ Người trong câu hát bây giờ còn xa? Không thương thuyền vượt phong ba Bằng thương bến nước quê nhà đợi trông. Đò chèo ra giữa dòng sông Nón em quai buộc nên không trùng triềng Sóng làm cho dáng em nghiêng Câu hò lan gió rộng thêm mấy tầm. Anh đi đánh giặc mười năm Thuộc ngàn bến đợi, quen trăm sông chờ Bâng khuâng gặp lại bây giờ Em và man mác câu hò sông quê.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào