Chẳng làm sao khác được nữa rồi cát đã thành thuỷ tinh thành mảnh chai trên bờ tường khốn nạn cắm vào mắt ta cắm vào tim ta cắm vào đời ta cắm phập! Nước mắt của cát là chiếc cốc vỡ miệng là pha lê đổi mầu Nụ cười của cát là giọt nước cuối cùng tràn khỏi cốc là cái bình pha lê bị bịt miệng bao năm Cát đã thành thuỷ tinh cắm chân vào cát thành lọ, thành chai nằm ở xó nào muốn cọ cựa muốn vùng lên để thoát những dán tem, đậy lại, đổ vào nhưng càng cựa hình như càng dễ vỡ càng làm cho đâu đó sợ vào chân? Cát muốn quay về cát quay về bãi biển, dọc triền sông nhưng không được nữa rồi cái miệng cốc như miệng người không lưỡi đã phun ra sắc nhọn khó thu về bao rơi vãi chỉ chực bàn chân đến cắm trên tường như một như răn đe? Dù có là pha lê khi đã vỡ chẳng còn ai cần nữa lúc không cần ai đó có nương tay? Sau nâng niu, tôn vẻ đẹp, làm đầy cát vỡ ra mảnh sắc nghe rủn những bàn chân cát từng đỡ, từng nâng dù cát lún chỉ một mình cát lún Lúc là cát những mong thành chiếc cốc là cốc rồi sao cứ sợ mình rơi bao mảnh vỡ đang mơ về đời cát nhưng hình như không được nữa rồi! Những mảnh thuỷ tinh đâm toạc vòm trời ta nhức mắt nghĩ về thân phận cốc pha lê rồi cũng vứt còn ta không khác được thì đừng mong khác cát.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào