Cánh đào cô
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Hoa đào lặng lẽ cánh vừa tươi Hai mấy xuân cô gái mỉm cười Rộ cả đồi mơ xanh trái ngọc Tôi về thổn thức với mây trôi Nhện cứ buồn giăng ngày tháng cũ Chuyền qua chuyền lại mối tơ sầu Hỡi cô, có lẽ trong ngăn nhớ Có một chàng giai đang khổ đau Nụ cười thêu mấy giời quang đãng Đã chiếm tim tôi ngập mơ màng Những vì sao mộng trôi trên sóng Tôi thèm vớt cả để lang thang Đào hỡi, rằng cô cong nhuỵ ấy Khiến hồn tôi thảm cứ bay bay Như một sợi tình chia mấy ngọn Ngọn nào tôi nối với cô đây? Cô hãy chỉ tôi chỗ đến gần Nơi nào thoả nguyện của ái ân Từ cô thôi nhé, từ cô nhỉ! Chỉ muốn riêng cô để khép màn Khi hết xuân thì hết bánh chưng Làng không mở hội nói tưng bừng Cô cũng lìa xa tàn hương mộng Mắt tôi chờ mỏi ở ngoài bưng Tôi sẽ hoá thành chim độc mộc Bay mình tới chỗ của tình duyên Ngắm người mà tiếc mình cô lẻ Cô nhớ tôi không, dáng ngọt hiền?
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào