Thức giấc bỗng chợt nghe tiếng lá Thì ra lá rụng suốt một đêm Nằm khuya lá rụng không thấu tiếng Đã sáng vì nghe lá reo thềm Mới bắt đầu như tính thời giờ Vườn hoa vẫn tối, lối lặng tờ Nhưng đoạn đường sờn lăn tiếng sáng Lá reo đôi tiếng tưởng nhầm mưa Mặt đường gió thổi phấn đêm thâu Gạch nền rào rạt lá khô nâu Đứng với cái nhìn không năm tháng Rơi về chiếc lá tuổi thơ đầu Chẳng biết bao lần nhìn lá rụng Hôm nay mới thật lá rụng về Tôi chợt nhớ mình năm tháng ấy Một ngày sáng lạ tuổi thơ kia

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào