Cảm tử quân
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Vương Trọng
Áo trấn thủ bó người gọn lại Những đương chân chần trên vải Như vệt rạch dọc ngang trên vỏ quả mìn Sẵn sàng văng ra thành mảnh nhỏ Khi mặc áo Anh tự gói mình như lèn thuốc nổ. Mũ Ca-lô cho đầu đội nhọn Cho người độ gọn Có thể đi xuyên đường Dọc ngang từng khu phố cổ. Cảm tử quân Thân sáng lên trong ánh chớp bom ba càng Cho độ nóng chảy thép xe tăng giặc Xương thịt tan ra thấm vào đất Thủ đô Nơi cờ đỏ Tuyên ngôn độc lập! Cảm tử quân Trong đêm lặng rút về chiến khu Sau hai tháng quần nhau với giặc Có người cắn môi ghìm tiếng nấc Khi bàn chân chạm phù sa sông Hồng Khi quay đầu gặp cầu Long Biên Như cánh tay thành phố với theo Không biết tiễn đưa hay níu giữ... Tám năm sau trở về Tìm lại những nơi đồng đội ngã xuống giữa lời thề Gặp cờ hoa và bàn tay thiếu nữ Có khoản khắc anh nhìn ra máu lửa. Thành phố nhìn anh nhớ những đường chần trấn thủ Như vết rạch dọc ngang trên vỏ quả mìn!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào