Cái mặt [trời] méo xệch chui qua con hẻm ngập rác
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Lãm Thắng
Một số bài cùng tác giả
– Tin nhắn ngày tình yêu– Tháng tư về Quảng Trị
– Sao em không nhấc máy?
– Nhớ chi nhớ lạ!
– Về Huế đi anh
Người điên nhìn tôi & cười thân mật anh ta lẩm nhẩm điều gì có lẽ anh ta đã gặp tôi trong giấc mơ của anh cũng nên hay tôi rất giống anh ở điểm nào đó có lẽ là khuôn mặt tôi cũng ngờ ngợ khi nhìn đôi mắt dài dại của anh ấy thật giống tôi tôi bắt đầu nhớ lại khuôn mặt mình tôi nhớ mái tóc của mình & tự hỏi tóc mình có bao nhiêu sợi & mái tóc ấy có xen lẫn những sợi tóc của chàng điên ấy không chắc chắn có những sợi hung sợi bạc sợi đen sợi gãy sợi rụng tôi gọi đó là một xã hội chen chúc tôi hỏi cái xã hội ấy có bị mọc ghẻ không bị nấm không a tôi hiểu rồi có thể nói rằng mái tóc của anh ấy là mô hình xã hội của kẻ điên cai trị tất nhiên nó không được vệ sinh mặt trời đang chiếu qua đầu tôi tôi đang nghe những giọt mồ hôi bảo rằng cái đầu ông sắp ngứa ông có muốn tạo ra một xã hội hôi hám không
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào