Cà phê một mình
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Đỗ Toàn Diện
Đăng bởi Admin
vào 17/03/2026 08:36
Một mình ngồi đếm cô đơn Cà phê giọt đắng dỗi hờn rụng rơi Mưa giăng ảo tưởng ngang trời Một mình tê tái lẻ loi đèn mờ Đêm dài níu kéo ngẩn ngơ Cạn đêm…trời sáng bơ phờ ngày lên Vùi ngày xa xót…ngủ quên Chìm trong hoang tưởng…cạn miền cô liêu Chột ngày chuyển dạ sang chiều Không nguôi ngoai nỗi đìu hiu cõi người.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào