Ấp úng không ra được nửa lời Tình thu bi thiết lắm thu ơi Vội vàng cánh nhạn bay đi trớt Hiu hắt hơi may thoảng lại rồi. Nằm gắng đã không thành mộng được Ngâm tràn cho đỡ chút buồn thôi Ngàn trùng sương toả, cây e lạnh Chỉ có thông kia chịu với trời.

Theo Nguyễn Bá Tín trong Hàn Mặc Tử trong riêng tư , bài thơ này Hàn Mặc Tử viết khi 19, 20 tuổi khi học ở Huế, về một người chị họ ở Huế tên Trà, còn gọi là Thu Yến, mượn cảnh buồn thu để tự thú nỗi lòng, chỉ vì anh e ngại ấp úng không dám tỏ tình mà con én mùa thu (Thu Yến) đã vội vàng bay đi, để lại bao nhiêu buồn bã của gió heo may lạnh. Chú thích: [1] Tiếng miền Trung, nghĩa là bay đi hết.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào