Buổi chiều không ở lại
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Lãm Thắng
Một số bài cùng tác giả
– Tin nhắn ngày tình yêu– Tháng tư về Quảng Trị
– Sao em không nhấc máy?
– Nhớ chi nhớ lạ!
– Về Huế đi anh
một rồi hai ba bốn buổi chiều tôi nhìn đám mây bay qua trước mặt mười ngón chân chưa chạm hết mười phương đã thấu từng giọt nước ngộ biệt đời ngắn dặm dài có đủ cho nhau một khoảng trống hình dung chuyến tàu cuối cùng hay chuyến tàu bắt đầu hành trình mới đừng nghĩ rằng mùa thu chết theo lá vàng mùa thu đã sống và nhảy múa theo giai điệu lá khô những cơn gió đã giết những cơn gió và làm sống lại những cơn gió mênh mang trường giang hàm hận tái tê phế thạch hoàng đồ những con chữ bị chôn sống đã trào máu tượng hình một ý thơ thoi thóp mấy vương triều để hoá rêu hoá bụi chiều nghiêng ngửa chùng chinh nắng ố vô thân tứ cố những cánh chim ngậm nỗi buồn về phía biển bỏ lại đám mây ngàn năm ai say ai tỉnh ai điên ai rồ mà nỗi lòng nặng trĩu ngàn cân ai cởi ai thoát ai mê ai tù mà tiếng buồn vọng thiên thu trời đất là khách lạ trong từng giây khắc mà con người lầm tưởng bạn bè quen gió tạo trên trời cho ráng chiều ứa máu gió tạo sóng dưới đất cho sa mạc cô đơn gió tạo sóng trong tim cho nhịp thở vô thường hãy thả lên trời những bước chân cho nhẹ đầu ngọn cỏ giọt trăng chiều nhô lên đã nghe hoàng hôn bời bời sóng vỗ quê nhà nơi mô mà thương nhớ một đi mười ở mấy phương trời một bóng đổ vút tận thiên hà một khúc hát say.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào