00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 10:35

Nhân sinh tự cổ vô thường Bước qua nhau một khúc đường, vậy thôi! Chắc gì còn thấy bóng tôi Để em cất giữ một thời tình nhân. Đưa tay phủi lớp bụi trần Mênh mang tựa thoáng phù vân khói chiều Hồn tôi cũng đã liêu xiêu Lạc vào mê lộ khập khều gót chân. Trăm năm chưa dứt nợ nần Xin làm tượng đá để chần chờ nhau Tóc em bao sợi bạc đầu Là bấy nhiêu ngọn sầu đâu lỡ làng. Bước vào một khúc tình tan Còn nghe nhịp guốc ngang tàn tích em Bụi trần vùi dập dấu chân Chỗ tôi đã có một lần ghé qua…

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào