00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 09:49

Nắng cũng đã nhiều rồi mưa cũng đã nhiều rồi hạn hán đã thiêu thành tro nụ cười mới nhú lũ lụt đã cuốn niềm tin từ thủa bén lông tơ chúng ta tự treo mình trên lơ lửng cáp đời không điểm tựa chúng ta không tựa được vào nhau sao khó quá vậy trời yêu thương mần chi khóc cười mần chi sao ánh mắt phải nhìn đi nơi khác chúng ta nghe những âm thanh rất xa chứ không phải mắt người đối diện có bớt đi chút gượng gạo được không có phải là sai đường lạc lối có phải chúng ta nói dối quá nhiều nói dối tự ngàn xưa để lại đè trong suy nghĩ làm người có làm người được không khi máu xương nhiễm mầm xảo trá chúng ta đã khóc nhiều rồi phải không em chúng ta ngóc lên đi em hãy đội rác mà đi.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào