00.00
Đăng bởi Admin vào 16/03/2026 20:38

Bốn mươi năm mẹ vẫn còn ngồi đợi Thằng con trở lại với cội với nguồn Để thấy tóc mẹ trổ màu bông bưởi Rụng xuống thơm tho trắng cả góc vườn. Nơi núm nhau còn xôn xao mùi đất Con lớn khôn từ mật mía, hương người Đi một chuyến là biệt tăm, biệt tích Hứa lần hồi, chưa về được, mẹ ơi! Bốn mươi năm mẹ còn ngồi vá áo Mắt nhạt nhoà theo mũi chỉ, đường kim Kim khâu cả đời chưa lành nỗi nhớ Thì sợi chỉ nào vá nổi trái tim!? Con vẫn biết, mẹ không phiền, không trách Ngồi khóc một mình thương nhớ thằng con Đếm từng buổi chiều bạt ngàn mây trắng Thấp thỏm ruột gan đằng đẵng mỏi mòn. Chờ thấy lại đứa con giờ bao lớn? Ôm vào lòng những ray rứt khát khao Để được một lần mẹ nghe con khóc Hai mẹ con tóc bạc trắng như nhau!! Trước sau gì, con cũng về với mẹ Mảnh đất vườn cau, cội rễ ông bà Bốn mươi năm mẹ chắt chiu dòng lệ Chờ con về cùng khóc xuống mộ cha…

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào