Bỏ cuộc
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Chiêu Dương
Đăng bởi Admin
vào 17/03/2026 10:34
Gã cái tôi cuồng điên trong lòng Thả núi lửa thiêu đốt linh hồn bạc nhược Chính hắn dập lửa bằng những giọt nước mắt phàm trần Đơn phương, tuyệt vọng, rơi, rơi... Bao xá cáo tình chung bốc hơi Đong vào mẩu niềm tin sót lại Tên điên vá tim mình bằng những mảnh tình bấu víu Mỏng manh, lay lắt, lắt lay Tình người tứ hải nước lã Trào lạnh bầu nhiệt huyết thanh xuân Lão già sưởi lòng đông bằng một mùa xuân nữa đến Ngắn ngủi, vội vàng. Đoá hoa tàn rơi, Giờ cuối cùng thần thời gian đã điểm, Giữa con sông mênh mông - Định Mệnh, Ta mỉm cười, nhắm mắt, ngừng bơi!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào