(Viết để tưởng niệm Nhạc sĩ Anh Bằng như một lời chào Vĩnh-biệt-chú) Dòng âm thanh còn mênh mang tình tự Từ yêu thương dịu dặt trái tim Người Đã nẩy sinh những lời ca nhân bản Cho trần gian còn có một nụ cười. Cám ơn Người nâng niu từng nốt nhạc Nhả sợi tơ óng ánh để dâng đời Những khúc ca của một thời Hà Nội Nỗi lòng người đi vội vã bồi hồi. Có quê hương sao lang thang luân lạc Mà ngậm ngùi viết dòng nhạc lưu vong Một trái tim còn nguyên sơ nguồn cội Máu Việt Nam hừng hực chảy trong lòng. Còn có chút em dòng đời nghiệt ngã Món nợ nần trời đất đã khai sinh Người bỏ lại trần gian làm kỷ niệm Cho trăm năm còn dào dạt ân tình. Cám ơn những bản tình ca lãng mạn Gắn hồn tôi vào với trái tim Người Để nghe tiếng thở dài đời tị nạn Hà Nội - Sài Gòn niềm nhớ khôn nguôi. Tiếng ai hát còn vang trong nốt nhạc Như một lời vĩnh biệt tiễn Người đi Xin được thắp lên hai hàng bạch lạp Viết dâng Người lần tử biệt sinh ly…

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào