Biển trước mặt - Nắng cửa Tùng
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Khoa Điềm
Một số bài cùng tác giả
– Bạn ơi, bạn có nhớ?– Giữa ngày xa cách
– Hoa quỳ vàng
– Ngàn năm Thăng Long
– Tình ca
"Nắng toả chiều nay, chiều toả nắng..." Cửa Tùng ơi, cửa mở tôi về Trong câu hát cũ, trong ngày tháng, Với bến sông này, với xóm quê. Mát mái đò đưa rời bến bạn Bâng khuâng chiều thả sợi dương vàng Chung chiêng doi cát nghiêng nghiêng nón Cô gái đi về lối Cát Sơn Cuối bến An Hoà thuyền rộ máy Mo cơm đi biển kịp trao cha Đoàn thuyền hợp tác chồm qua cửa Vệt nước Hiền Lương ấm biển xa Bạn kể những năm rào giới tuyến Đây vẫn là nơi bến lại qua Có cô em gái bên đồn giặc Coi việc đưa quân tựa việc nhà Cha kể những năm bom giặc nổ Nơi đây mấy bận đất san bằng Vách hầm địa đạo nung trong lửa Âm ỉ câu thề giữ Vĩnh Quang Mẹ kể con nghe cha đã khuất Một đời như sóng vỗ ngang mày Rồi đêm tiếp tế cho Cồn Cỏ... ... Mắt mẹ mờ đi bóng đảo mây. Anh kể những ngày vô đánh Mỹ Ăn cơm bờ Bắc, giặc bờ Nam Đêm đêm bám địch trên Ba Dốc Cháy ruột quê nhà rung tiếng bom Em kể những ngày đi sơ tán Dắt nhau ra tận đất Nam Hà Mỗi chiều đài báo tin Cồn Cỏ Mấy đứa ra vào mặt ngẩn ngơ... Cứ thế tôi nghe chuyện của làng Như xa xăm lắm, lại rất gần Biển xanh, đất đỏ, sân vàng nắng Ngào ngạt hồn tôi những tháng năm Tôi tưởng tôi sinh lại buổi đầu Cây tiêu cắm xuống hố bom đào Đầu trần, chân đất, hồn thơ dại Tôi mọc lên cùng bụi mít cao. Tôi tưởng tôi là em đấy thôi Hỡi em gái nhỏ thoáng bên đồi Em cào từng sợi dương vương vãi Giúp mẹ chiều hôm nấu rổ khoai Thanh thản lòng tôi em biết không Làng ta xanh biển, lại xanh đồng Mười năm dựng lại nên làng, bãi Tiêu đã đơm sây, giếng đã trong Cứ thế đất không biết phụ người Người không phụ đất mặn mồ hôi Biển bằng không phụ mùa tôm cá Con nước Hiền Lương trong trẻo trôi... Ai hát chiều nay chiều toả nắng Dắt tôi đi suốt nỗi chờ mong Giữa triều sóng dội đời dân dã Muối đọng hồn tôi nắng cửa Tùng...
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào