Biển Phú Yên
Đăng bởi Admin
vào 17/03/2026 09:44
Đèo Cù Mông lùi xa rồi. Biển đột ngột hiện ra Tôi kinh ngạc reo lên như đứa trẻ Chưa bao giờ tôi gặp một màu xanh kỳ ảo thế Một màu xanh trời nước phiêu diêu Mắt tôi xanh và hồn cũng xanh theo. Ôi những đêm rừng khát biển Sóng vỗ đôi hồi trong giấc mơ Hạt muối trắng như mối tình đã quyện Đọng làn môi vị mặn tới bây giờ Hai mươi năm trời mây nước nhớ thương nhau Đất nước chia hai, nửa này còn xẻ nửa Tự do đã về xoá tung các cửa Da thịt biển với rừng vết cắt hay còn đau. Tôi say biển ngắm nhìn mê mải Chợt từ đâu lòng dạ thấy bâng khuâng Tôi giật mình ngoái lại Sau lưng là Trường Sơn.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào