Biến mình ra sắt thép
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Rồi lại nữa từng giây, từng giờ, từng chiều, từng đêm ru ly loạn Ta khinh thường thế giới chết trong cõi u mê! Ta khinh tất cả chẳng biết nụ hoa hồng khi nở Và nụ em ngọt lịm ái tình Ta đến thế gian có nhẽ một sai lầm hơn ngọn núi Ta ở hay đi cũng ý nghĩa gì? Có nhẽ nào chỉ mình ta biết yêu đương và tỉnh táo Cùng những ai bằng thịt bằng da? Mai ta muốn biến mình ra sắt thép Nhỡ bắn nát rồi thì đem nấu lại tiếp tục thép thế kia Mỹ nhân trên đời đã đến hồi vô dụng Vì chiến tranh bó buộc phải chia lìa Nếu phải đến thì có gì phải sợ Cơn mê nào vẫn mãi ngủ mê! Còn ta mê tiếng khóc trẻ con, mê tấm mỹ nhân uyển chuyển trong nhà Mê tiếng đàn tự do hẹn hò đôi lứa Phải chi ta được chọn biến thành tay có phép Sẽ hoá hoà bình vĩnh cửu ở nhân gian.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào