Bi kịch thơ
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Chiêu Dương
Thơ – phải chăng bó rau nhỏ - niềm hy vọng chết non Chén cơm lưng - sự nghiệp nửa đời người phiêu dạt Trong vị mặn nước mắm, sóng lãng mạn trào tuôn Lất phất mưa bay dưới trăng bạc Giật mình vứt bỏ thứ mơ mộng viển vông ngôi sao cẩu Nghệ thuật vị nhân sinh mới hay? Thân phận từng mảnh đời vung ra những nhát chém vào kiếp người! Gân máu căng bừng bực muốn nổ tung thái dương Thi sĩ điên rú cười xé hết vũ trụ Rồi từng dòng siêu thực chảy cuồng Trên đầu - mặt trời đen, dưới đất - máu đỏ bầm, chung quanh - trắng dã kiếp người gào thét Đôi chân gầy lết lê từ cổ điển, qua hiện đại, vào hậu hiện đại Không nhặt nổi vài đồng học phí cho con Một ngày, ánh sáng các loại học thuyết và chủ nghĩa chiếu rọi ngôi nhà trơ trụi Thi sĩ nằm trên chồng bản thảo chết cô đơn!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào