Bi kịch của riêng tôi
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Lâm Thị Mỹ Dạ
Tôi tự đóng khung trong căn nhà bé nhỏ Chuyện đời thường Chuyện bệnh tật, thuốc thang… Những vùng đất chỉ còn trong trí nhớ Trùng điệp cao nguyên Xanh thẳm biển mơ màng… Đi cuối đất cùng trời mới tìm ra ngôn ngữ Ngôn ngữ thơ, đau đáu những đêm trường Xin cảm nhận Người từ trái tim lên óc não Để cho thơ đi trọn con đường… Tôi ngụp lặn giữa tháng ngày chật hẹp Thơ trên cao - tầm tay với chênh vênh Cái đầu tôi tự dưng đặc quánh như bóng đêm Những tứ thơ bị nhốt trong đó Những tứ thơ Như những con chim Trong lồng Nức nở Những con chim Vẫy vùng Đập cửa Trái tim nghe Trái tim nghe Thổn thức… Trái tim tự do Ngôn ngữ thơ ràng buộc Ôi làm sao Mở cánh cửa thi ca!?
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào