Bẽn lẽn tình trăng
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Trăng hai múi là môi trăng đấy Cười đan hương và khoả mật dày Cô biết lòng tôi tơ non lắm! Chỉ lần cười khẽ giết hồn trai Từng đêm tôi chuốc thơ bằng mộng Ngỡ mộng thành đôi chim màu hồng Bay vào giấc điệp thiên thu ấy Nghe suối tình ca ta rất trong Nghĩ trăng còn thẹn, còn che mặt Nên lá thư xanh hoá màu vàng Chửa kịp làm thêm vần vụng dại Thôi đành nhìn cô rẽ sang ngang Cô ơi, ngang trái là biển cả! Ngăn cách hai bên bờ yêu thương Một người cố ý xây lầu biếc Một kẻ ngu ngơ xem rất thường Nhìn trăng rằm đến mà sinh hận Cũng tại mình yêu không nói năng Nguyền mơ như thế mà thành gió Gió của đa sầu bay bâng khuâng Rồi hôm cô biết tôi đơn côi Trút lòng bằng ngọc của tình đôi Qua thư cay đắng và sóng gió Duyên lỡ tình xa, tiếc trọn đời!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào