Bẽn lẽn gái quê
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Thôi bẽn lẽn và quê mùa nữa nhé! Em bây giờ áo đỏ Má nhuộm son đào, môi ướp nụ hồng xinh Ai đong đưa lời yêu cho em vướng phải Dáng tê mê đánh chết một anh chàng Thả mơ về nơi gió mát hát trái cây Khe khẽ gọi tình dâng cung nhạc nhẹ Mắt đa tình chớp ánh thái dương đen Lông mi trổ lên lời tâm tình bén lửa Thu đời giai vào tận khoảnh thần tiên Bàn tay trăng nâng nhè nhẹ khúc du dương Nét diễm lệ trao lòng e thẹn Ôi, mê li khi nói trái yêu người! Núi lửa nào phừng cháy cả giời xa Thiêu tất cả mộng mơ mầm giai gái Em gái quê ơi, có ai thèm đánh giặc Khi say sưa trong giấc hoà bình Súng đã nổ nghĩa là ta bắt buộc Dâng thây mình có nát triệu lần thôi Còn ở đây, hãy nói yêu thương Dù rất chóng như chiều qua kẽ lá Điểm chút vàng cho ta khóc lệ máu rơi!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào