Bên kia dốc đời
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Minh Quang
Một số bài cùng tác giả
– Chiều quê– Tự răn mình
– Nỗi niềm
– Ngày tình yêu
– Ngày thầy thuốc Việt Nam
Ta giờ tuổi ngoại năm mươi Hình như chấp chới dốc đời bên kia Dặm ngàn bươn chải nắng mưa Vẫn còn gian khó vẫn chưa là gì Thói đời bao nỗi sân si Dẫm lên nhân nghĩa có khi thành người Giang tay ngửa mặt nhìn trời Trời cao đất rộng đâu lời nước non? Đồng chiều sang bóng hoàng hôn Mẹ còn tựa cửa mỏi mòn ngày xanh Hương quê đâu phải đất lành Người lên thành phố bâng khuâng cánh diều Ta đi về phía liêu xiêu Chợ đời tơi tả bóng chiều ngả nghiêng Vào chùa lạc chốn linh thiêng Chợt nhìn đức Phật ngồi thiền bao dung Ngoài kia giông tố bão bùng Tranh giành xâu xé tận cùng xấu xa Người ta lại phụ người ta Trăm năm nhân thế vẫn là thế nhân Dốc đời thăm thẳm mà gần Trở về cát bụi đâu phần riêng chung Ngẫm cười cái ác khôn cùng Xót thay trong cuộc đường trần có ta!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào