Bến không chồng
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trần Đình Thọ
Nửa đêm qua bến không chồng Vầng trăng đỏ ối dòng sông khát tình Tất cả đã qua đi Chỉ còn nỗi đau ở lại Dòng sông vẫn êm đềm chảy mãi Ngàn năm nhắc nhớ lời thề Bến không chồng Những chàng trai đi lính chẳng về Chỉ còn người già và bọn trẻ Đàn bà chưa bao giờ nhiều thế Người rất người nên cũng lắm đam mê Bao giờ gạo nổi canh khê Thì ta mới bỏ lời thể năm xưa Bến không chồng Lúa làng đông ôm đòng mùa lạnh Trai làng đông đốt lửa đêm tàn Bao giờ hạt thóc lọt sàng Ta ra đình làng trải chiếu tìm vui Lời thề năm cũ xa xôi Vẫn còn tức tưởi tiếng đời mỏng manh Bến không chồng Ta trở về dòng sông đầy lửa Mắt ai còn khép nửa vầng trăng Dài chi là cõi vĩnh hằng Sao bằng đau đáu tháng năm đợi chờ Bến không chồng Khi cuộc đời đã lẫn vào mơ Ta thành người hơn bao giờ hết Trong chiến tranh ta coi thường cái chết Sao bây giờ ngã gục trước bình minh? Bao giờ cạn nước sông đình Ta về gửi một mối tình cho nhau.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào