Ta không có diễm phúc được ngồi dưới gốc liễu cùng em bên hồ Bạch Đằng thơ thẩn chiều nay bên gốc liễu buông tóc xuống mặt hồ lại nhớ mái tóc em, ấm bờ vai con gái thơ thẩn chiều nay không biết có buổi chiều nào còn lặp lại như buổi chiều em biết gió-đàn-ông Mà đã có chiều nào được cùng em hoá thân ta cũng mới gặp em chỉ một đôi lần không biết hồ Bạch Đằng em từng ngồi chải tóc như cây liễu bên hồ nghiêng bóng xuống chiều nay ta cũng chẳng có kỷ niệm nào ở đây nhưng không hiểu vì sao chiều nay ta nhớ Như em đứng bên hồ cây liễu chờ ai hay sắp sửa buông mình vì đau khổ vì bao điều lỡ dở chẳng thanh minh bao đôi lứa từng đến đây ngồi buông tóc vào nhau, chiều nay ta thơ thẩn một mình Không có diễm phúc được cùng em ngồi bên hồ bứt cỏ dưới gốc liễu bên hồ ứa một vầng trăng ta thơ thẩn một mình trong ý nghĩ bịa đặt rằng đã có lần gặp em xoã tóc gục đầu vào bờ vai dưới gốc liễu bên hồ Bạch Đằng rằng đã trăm năm trong khoảnh khắc quên đi mọi ưu phiền quên đi nhiều dằn vặt như là trai chưa vợ, gái chưa chồng Quả quyết rằng không nhưng hình như càng quả quyết ta càng bị ám ảnh như gió-đàn-ông bên gốc-liễu-con-gái.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào